Home » All Layouts » 5 thích khách nổi tiếng nhất thời Trung Quốc cổ đại, có sức mạnh ngang cả một đạo quân (P.1)

Trong lịch sử, các thích khách, sát thủ có một chỗ đứng vô cùng độc đáo. Xoay quanh họ cũng có rất nhiều câu chuyện truyền kỳ còn lưu truyền hậu thế hàng nghìn năm.

Các sát thủ, thích khách hiện lên như những trang nam nhi quả cảm và tuyệt đối trung thành. Họ thường được giao phó những nhiệm vụ để đời. Sức mạnh của họ đôi khi ngang với cả một đạo quân 10 vạn người, có thể làm nên những chuyện kinh thiên động địa.

Sử gia nổi tiếng nhà Hán là Tư Mã Thiên đã tổng hợp và viết hẳn 1 chương chuyên về các nhân vật này trong tác phẩm “Sử Ký” bất hủ của mình, gọi là “Thích Khách Liệt Truyện”. Những câu chuyện dưới đây chính là kể về những thích khách xuất hiện trong “Sử Ký”.

1. Chuyên Chư thích sát Ngô Vương Liêu

Vào thế kỷ thứ 6 TCN, Trung Hoa bước vào thời Xuân Thu. Các chư hầu tranh nhau trở thành bá chủ. Lúc đó có một hảo hán nước Ngô tên là Chuyên Chư. Người này mắt sâu miệng lớn, lưng hùm vai gấu, oai hùng hữu lực, lại khẳng khái, ghét chuyện bất bình nên hay can thiệp, đánh nhau với đám vô lại ngoài đường. Tuy vậy, Chuyên Chư lại rất có hiếu với mẫu thân, chỉ cần mẹ nói một lời là anh ta sẽ ngay lập tức ngừng mọi chuyện xô xát.

Vào thời điểm đó, nước Ngô đang chìm trong cuộc khủng hoảng thừa kế ngôi vị. Công tử Quang bị Ngô vương Liêu lừa gạt lấy mất ngai vàng nên lúc nào cũng nuôi chí đoạt vị, đã nghĩ đến việc thích sát.

Ngũ Tử Tư lúc này đang làm tướng dưới trướng Công tử Quang thấy vậy bèn tiến cử Chuyên Chư đi ám sát Ngô vương. Câu chuyện này được kể lại rất chi tiết trong cuốn tiểu thuyết có tên là “Đông Chu Liệt Quốc” của Phùng Mộng Long.

Chuyên Chư thích sát Ngô vương Liêu. Ảnh dẫn theo uuread.cc
Chuyên Chư thích sát Ngô vương Liêu. Ảnh dẫn theo uuread.cc

Lúc đầu, Chuyên Chư cũng do dự chưa nhận lời nhưng ông ra nhanh chóng nhận ra rằng Ngô vương Liêu chính là một bạo chúa. Thêm vào đó, công tử Quang đã hứa nếu Chuyên Chư ám sát Ngô vương thành công thì sẽ cho mẹ của anh ta một cuộc sống vương giả, huy hoàng đến cuối đời. Vì thế, Chuyên Chư cuối cùng đã sảng khoái mà nhận lời, không do dự.

Khi biết Chuyên Chư chuẩn bị thực hiện sứ mệnh, để cho con mình không phân tâm mà làm hỏng việc, mẹ của ông ta đã treo cổ tự vẫn. Bà tin rằng nhiệm vụ chỉ có thể hoàn thành nếu Chuyên Chư toàn tâm toàn ý. Nếu trong tâm trí ông vẫn còn hình ảnh của bà thì sẽ ảnh hưởng đến đại sự. Chứng kiến cái chết của mẹ, Chuyên Chư biết rằng ông không được phép thất baị.

Nhưng Ngô vương Liêu vốn là người rất cẩn thận. Bất cứ nơi nào, lúc nào ông đều đi cùng với một đạo quân hộ vệ có tới hàng trăm cận vệ tinh nhuệ vây quanh. Trên người Ngô vương còn mặc áo giáp bảo vệ 3 lớp. Kể cả một người khổng lồ như Chuyên Chư cũng không hy vọng có thể đụng đến được cái lông chân của ông.

Ngô vương Liêu có sở thích ăn ngon nên Chuyên Chư đã cải trang đi học làm bếp để làm món cá tuyệt ngon rồi chờ cơ hội hành thích. Một hôm, nhân khi Ngô vương tổ chức một bữa tiệc lớn, Chuyên Chư đã dâng lên món cá kia. Chuyên Chư đã bị khám xét rất kỹ, đồng thời phải thay đồ mới được vào gần vua. Mọi thứ đều bình thường cho đến lúc ông quỳ gối trước Ngô vương để trình món ăn với 2 vệ sĩ vũ trang đầy đủ kè kè sau lưng.

Ngô vương Liêu bị mùi thơm hấp dẫn tỏa ra từ món cá thu hút, bỗng lơi là cảnh giác. Nhanh như chớp, Chuyên Chư bật dậy, cho tay vào bụng con cá và rút ra 1 thanh chủy thủ bén ngót. Chỉ trong một cái nháy mắt, ông đã đâm xuyên lưỡi dao qua 3 lớp áo giáp, thấu đến tận tim của nhà vua xấu số. Tất cả nỗ lực bảo vệ đều tan thành mây khói.

Hàng trăm lính cận vệ nhảy bổ vào băm vằm Chuyên Chư. Nhưng đã quá trễ, Ngô vương Liêu đã chết. Tất cả đều phải tuyên thệ trung thành với vị vua mới là Công tử Quang, tức Hạp Lư sau này.

2. Yêu Ly ám sát Khánh Kỵ

Câu chuyện về Yêu Ly, một sát thủ khác của nước Ngô, tuy không được biên trong “Sử Ký” của Tư Mã Thiên nhưng lại xuất hiện trong những câu chuyện về thời Chiến Quốc.

Không lâu sau khi Ngô vương Liêu băng hà, công tử Quang lên ngôi lấy hiệu là Hạp Lư vô cùng lo lắng người con của Ngô vương là Khánh Kỵ sẽ dấy binh báo thù. Hạp Lư lại một lần nữa vấn kế Ngũ Tử Tư.

Khi Ngũ Tử Tư tiến cử Yêu Ly, Hạp Lư cảm thấy không yên tâm cho lắm vì Yêu Ly chỉ là một người thấp bé cao khoảng 1,6 mét, yếu đuối và xấu xí.

Tuy vậy, Ngũ Tử Tư vẫn cam đoan với Hạp Lư rằng Yêu Ly chính là sự hoàn hảo cho nhiệm vụ cực kỳ gian khó và nguy hiểm này.

Yêu Ly ám sát Khánh Kỵ. Ảnh minh họa dẫn theo hdonline.vn
Yêu Ly ám sát Khánh Kỵ. Ảnh minh họa dẫn theo hdonline.vn

Thời điểm này, Khánh Kỵ đang gấp rút xây dựng quân đội để lật đổ Hạp Lư. Yêu Ly đã thi hành “Khổ nhục kế”, để Ngũ Tử Tư chặt cụt một cánh tay và giết hết cả nhà mình. Sau đó, Yêu Ly đào tẩu sang doanh trại của Khánh Kỵ, thề nguyền trung thành để báo thù Hạp Lư.

Khánh Kỵ dĩ nhiên không tin ngay từ đầu. Khi thám tử của Khánh Kỵ từ Ngô trở về, xác nhận chuyện cả nhà Yêu Ly bị giết thì Khánh Kỵ mới hoàn toàn tin tưởng, thu nạp Yêu Ly về dưới trướng.

Một thời gian sau, Khánh Kỵ chuẩn bị hội quân với nước Ngụy để tiến đánh Ngô vương. Khi Khánh Kỵ cùng hạm đội của mình vượt sông Dương Tử, Yêu Ly cắp giáo đứng hầu bằng cánh tay còn lại ngay cạnh ông ta, bên dưới lá đại kỳ. Đó là một ngày gió mạnh, khi Khánh Kỵ nhắm mắt lại vì gió mạnh tạt vào mặt, Yêu Ly không phí một giây, đâm suốt ngọn giáo vào lưng ông ta.

Nhưng Khánh Kỵ vốn là người cực kỳ khỏe mạnh, xách ngược Yêu Ly lên dìm đầu xuống nước 3 lần rồi lại để lên trên đầu gối, cúi nhìn rồi cười mà bảo rằng: “Thiên hạ còn có dũng sĩ dám cả gan đâm ta!“.

Quân sĩ bèn xúm lại định đâm Yêu Ly, Khánh Kỵ gạt đi mà bảo rằng: “Người này là dũng sĩ! Chớ nên trong một ngày mà để chết hai dũng sĩ của thiên hạ. Đừng giết hắn làm gì, nên tha cho hắn về Ngô để tỏ lòng trung của hắn“.

Khi nhiệm vụ kết thúc, Yêu Ly tự cho là mình bất nhân, bất nghĩa, bất trí: “Vì đạo thờ vua mà giết cả vợ con, thế là bất nhân. Vì vua mới mà giết con vua cũ, thế là bất nghĩa. Nên việc cho người mà đến nỗi tàn hại cả thân thể, cả vợ con, thế là bất trí. Đã phạm ba điều ấy, còn mặt nũi nào mà đứng trên cõi đời nữa!“. Sau đó, ông nhảy xuống sông Dương Tử mà tự sát.

3. Tào Mạt uy hiếp Tề Hoàn Công

Đây là câu chuyện xảy ra 200 năm trước thời đại của Chuyên Chư và Yêu Ly. Vào khoảng đầu thế kỷ thứ 7 TCN, Tề Hoàn Công, vua của nước Tề đã chinh phạt rất nhiều lãnh thổ chư hầu để xây dựng nghiệp bá. Với sự trợ giúp của Tướng quốc Quản Trọng tài ba, Tề Hoàn Công đã đưa nước Tề trở thành bá chủ mạnh nhất trong các chư hầu.

Tào Mạt uy hiếp Tề Hoàn Công. Ảnh minh họa dẫn theo gs5000.cn
Tào Mạt uy hiếp Tề Hoàn Công. Ảnh minh họa dẫn theo gs5000.cn

Nước Lỗ, quê hương của Khổng Tử, nằm sát bên nước Tề. Rất nhiều cuộc xung đột đã diễn ra giữa hai nước mà Lỗ chính là nước bị thiệt hại, mất rất nhiều lãnh thổ cho Tề. Bởi thế vua Lỗ Trang Công rất căm giận.

Khi Tề Hoàn Công tổ chức hội chư hầu, Lỗ Trang Công căm nước Tề không đến dự. Vua Tề muốn đánh, nhưng theo lời Quản Trọng, bèn quyết định dùng lễ trước, nên đánh diệt nước Toại nhỏ bé bên cạnh nước Lỗ để doạ Lỗ, rồi viết thư sang Lỗ, hẹn Lỗ Trang Công ở ấp Kha để ăn thề.

Vua Lỗ lo lắng, biết không thể từ chối, bèn đi dự hội, hỏi ai có thể theo đi, Tào Mạt xin theo hầu. Trang Công hỏi ông về việc để 3 lần thua trận, ông nói: “Chỉ vì bị thua nước Tề ba lần nên tôi mới xin theo chúa công để rửa những điều nhục nhã đó!“.

Ban đầu Lỗ Trang Công sợ Tào Mạt làm mất thể diện, nhưng sau đó thấy Tào Mạt khẩn khoản, Trang Công bằng lòng.

Đến ấp Kha, Hoàn Công và Trang Công đã thề ở trên đàn. Tào Mạt cầm chuỳ thủ đi theo hộ vệ vua Lỗ. Hai vua vừa làm lễ xong, Tào Mạt cầm chùy thủ bước sấn đến chỗ Tề Hoàn Công, nắm lấy tay áo đe doạ. Các quan hầu cận của Hoàn Công không ai dám động.

Hoàn Công hỏi: “Nhà ngươi muốn gì?”

Tào Mạt nói: “Tề mạnh, Lỗ yếu, nước lớn xâm phạm nước Lỗ đã quá lắm. Nay thành nước Lỗ nếu sụp đổ thì đè cả đất Tề, nhà vua liệu đấy!”

Quản Trọng vội đứng lại che chắn cho vua Tề và khuyên vua Tề nhận lời.

Tề Hoàn Công bèn hứa trả tất cả đất đai đã chiếm đoạt trước cho Lỗ. Nói xong, Tào Mạt ném chùy thủ xuống đàn, ngoảnh mặt về hướng Bắc đến chỗ đứng của bầy tôi, sắc mặt không thay đổi, nói năng vẫn ôn hoà như thường.

Tề Hoàn Công tức giận, muốn bỏ điều hứa. Quản Trọng nói: “Không nên, nếu tham cái lợi nhỏ để cho thỏa thích mình, bỏ tín nghĩa đối với chư hầu, thì mất sự giúp đỡ của thiên hạ. Chi bằng cứ cho là hơn”.

Hoàn Công bèn trả lại những đất Lỗ đã bị Tề xâm chiếm, các đất đai đã mất sau ba lần Tào Mạt đánh thua đều được trao lại cho nước Lỗ.

Tôn Tử, tác giả của “Tôn Tử binh pháp” coi việc không đánh mà người tự khuất là đỉnh cao nhất của thuật dụng binh. Theo nguyên tắc này thì Tào Mạt mặc dù không thật sự giết Tề Hoàn Công nhưng vẫn đạt được mục đích của mình nhờ lòng quả cảm và võ công cao cường. Câu chuyện của ông cũng được ghi vào “Thích Khách liệt truyện” của Tư Mã Thiên.

Lòng dũng cảm của ông được đời sau truyền tụng. Tề Hoàn công giữ lời hứa với nước Lỗ nên được các chư hầu thần phục, trở thành bá chủ chư hầu đầu tiên thời Xuân Thu.

(Còn tiếp)
Minh Trí

Nguồn: daikynguyen

1 Luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *