Home » All Layouts » Ngẫm thân phận con chó trong Tam quốc

1. Đổng Trác chết, bộ hạ là Lý Thôi, Quách Dĩ lại thay Trác bức hiếp nhà vua. Lý Thôi tự làm đại tư mã, Quách Dĩ tự làm đại tướng quân, tác oai tác phúc, triều đình không ai dám mở miệng.

Thái uý là Dương Bưu biết vợ Dĩ hay ghen, lập mưu sai vợ lấy cớ có việc đến phủ Quách Dĩ, nhân dịp bảo vợ Dĩ rằng: “Tôi nghe Quách tướng quân thường cùng với phu nhân Lý tư mã có tư tình với nhau, tình thân mật lắm. Nếu quan tư mã biết chuyện tất bị tai vạ”.

Vợ Dĩ đem lòng ngờ ngay chồng, nói: “Thảo nào! Mấy đêm nay nhà tôi không về. Chẳng hoá ra đi làm việc vô sỉ ấy”.

 Ảnh: Cả nước khổ chỉ vì con chó của Quách Dĩ!
Ảnh: Cả nước khổ chỉ vì con chó của Quách Dĩ!

Ðược vài ngày, Lý Thôi sai người đem biếu Quách Dĩ một mâm rượu, vợ Dĩ bỏ thuốc độc vào đồ ăn rồi mới bưng cho chồng. Dĩ định ăn ngay, vợ nói: “Ðồ ăn ở ngoài đưa lại, không nên ăn ngay”.

Nói rồi đem đổ mội ít cho chó ăn thử, chó ăn chết liền. Thế là Quách Dĩ và Lý Thôi đang từ anh em lại trở mặt thành thù, hai người họp binh vài vạn ở dưới thành Trường An, cứ mỗi ngày đánh nhau một lần, ròng rã hơn năm mươi ngày trời, quân chết không biết bao nhiêu mà kể. Thôi và Dĩ đánh nhau chán rồi thừa thế cướp bóc của dân. Lý Thôi lại còn bắt giam lỏng vua và hoàng hậu, Quách Dĩ thì cũng nhân thể cầm tù các công khanh.

Những người hay đùa thì bảo, con chó của Quách Dĩ chết làm bao nhiêu người bị vạ lây, đúng là cả nước khổ chỉ vì một con chó. Nhưng ngẫm lại mới thấy, dù con chó được trời sinh ra là để hi sinh cho chủ của nó, song bắt một con chó phải chết như thế cũng là khổ thân nó lắm thay!

2. Gia Cát Khác chuyên quyền nước Ngô, sai sứ mang thư sang Thục, cầu Khương Duy cùng tiến binh để chia đôi thiên hạ. Khác tự mình dẫn hai chục vạn quân Ngô sang đánh Nguỵ nhưng bị thua phải rút về.

Gia Cát Khác về đến Ngô, hổ thẹn quá, thác bệnh không vào chầu vua. Ngô chủ Tôn Lượng thân đến tận nhà hỏi thăm. Các quan văn võ, ai cũng đến bái kiến. Khác sợ có người chê cười mình, mới bới móc tội lỗi các quan, tội nhẹ thì đầy ra ngoài biển, tội nặng thì chém. Bởi thế các quan đều có bụng sợ hãi.

Tôn Tuấn, Đằng Dận vốn có hiềm khích với Gia Cát Khác, bàn nhau rằng: “Gia Cát Khác chuyên quyền rông rỡ, giết hại công khanh, sắp có lòng lấn chúa. Phải tìm cách trừ đi!”

Bàn rồi hai người mật tâu với Ngô chủ Tôn Lượng, xin giết Khác. Lượng nói: “Trẫm thấy người ấy cũng sợ, thường muốn trừ đi nhưng chưa có dịp nào. Nay các ngươi đã có bụng trung nghĩa như thế, thì nên bí mật lo liệu đi cho khéo”.

Đằng Dận tâu rằng: “Bệ hạ nên mở tiệc mời Khác đến, ám phục võ sĩ ở trong màn vách, quẳng chén làm hiệu, giết luôn ngay trong tiệc, để trừ mối lo về sau”.

Tôn Lượng nghe lời, sai sứ đến mời Khác vào cung dự yến. Gia Cát Khác dàn xa trượng sắp ra cửa phủ, bỗng có con chó vàng chạy đến, cắn áo lôi lại, ăng ẳng như tiếng can ngăn. Khác giận, sai tả hữu đuổi chó đi, rồi lên xe vào cung. Rượu được vài tuần, Ngô chủ thác việc dậy trước. Tôn Tuấn xuống điện, cởi áo dài ra, trong mình chỉ mặc áo ngắn và khoác áo giáp, cầm một thanh gươm cực sắc, bước lên hô to rằng: “Thiên tử có chiếu sai đánh giặc!”

Gia Cát Khác giật mình, quẳng chén rượu xuống đất, rút gươm ra đỡ, nhưng đỡ chưa kịp thì đầu đã rơi xuống đất. Khác chết vì khinh thường không nghe lời một con chó!

3. Viên Thiệu muốn cướp Ký Châu của Hàn Phức để làm lãnh địa, mưu sĩ Phùng Kỉ hiến kế: “Nay tướng quân sai người đưa thư cho Công Tôn Toản, bảo y tiến binh lấy Ký Châu, hẹn rằng hai bên cùng đánh, Toản thể nào cũng tiến binh. Hàn Phức là đứa vô mưu, tất sẽ mời tướng quân đến coi đỡ việc châu. Tướng quân thừa dịp ấy mà lấy Ký Châu thì việc dễ như trở bàn tay”.

Thiệu mừng lắm, viết thư ngay cho Công Tôn Toản. Toản xem thư thấy Viên Thiệu bàn cùng đánh lấy Ký Châu để chia đôi đất, liền khởi binh ngay hôm ấy. Hàn Phức được tin, liền sai người mời Viên Thiệu đến giúp đỡ. Thế là Thiệu chiếm không đất Ký Châu của Hàn Phức.

Công Tôn Toản thấy Thiệu được Ký Châu, liền sai em là Công Tôn Việt đến giục Thiệu chia đất như lời đã ước. Thiệu không chia, lại còn mật sai quân phục giết chết Việt. Công Tôn Toản tức lắm, đem hết cả quân bản hậu kéo sang Ký Châu đánh Thiệu.

Hai bên dàn quân trên cầu, Công Tôn Toản ra ngựa mắng Viên Thiệu: “Ngày trước tao tưởng mày là đứa nhân nghĩa, bầu mày làm minh chủ. Bây giờ xem những điều mày làm có khác gì chó má. Mày còn mặt mũi nào đứng trên cõi đời nữa?”

Rồi hai bên xua quân đánh nhau. Tuy rằng Toản và Thiệu đã được triều đình sai sứ ra giảng hoà nên không đánh nhau nữa, nhưng trong công cuộc cát cứ giữa các chư hầu thời Hán mạt để giành đất đai, Công Tôn Toản rốt cục cũng thua, cuối cùng chết về tay Thiệu.

Việc Toản thua Thiệu xuất phát từ nhiều nhẽ: ít quân mã hơn, ít lương thảo hơn, ít tướng giỏi hơn, ít mưu sĩ hơn… Nhưng suy cho cùng, Công Tôn Toản bại vong cũng chính là vì y không biết nhìn người, bởi thế nên mới có chuyện hôm trước tôn Viên Thiệu làm minh chủ của 18 trấn chư hầu, hôm sau lại chửi Thiệu là không khác gì chó má, nghĩa là đặt Thiệu ngang hàng với chó.

Nhìn người như Công Tôn Toản thì bại vong còn biết trách ai, bởi nếu xem kỹ chuyện của Quách Dĩ và Gia Cát Khác sẽ thấy, Viên Thiệu vị tất đã bằng được con chó!

Nguồn: A Solitaire’s Blog

Luận Anh Hùng

Your email address will not be published. Required fields are marked *