Home » All Layouts » Thuật mưu quyền của Gia Cát Lượng

Sau khi chiếm được hai Xuyên, Lưu Bị xưng vương, cắt đất phong thưởng cho các đàn em cùng phe: Pháp Chính làm thái thú Thục Quận, Nguỵ Diên làm thái thú Hán Trung, Trương Phi làm thái thú Ba Tây, Mã Siêu làm chức mục ở Lương Châu, còn Quan Vân Trường là đàn em thân tín nhất, được giao cai quản cả chín quận Kinh Tương, quyền lực chỉ đứng sau Lưu Bị. Các đàn em khác như Gia Cát Lượng, Tôn Càn, Giản Ung, My Chúc, My Phương, Lưu Phong, Ngô Ban, Quan Bình, Chu Thương, Liêu Hoá, Mã Lương, Mã Tốc, Tưởng Uyển, Y Tịch… cũng tuỳ theo công trạng mà được thăng thưởng cả.

Ảnh: Gia Cát Lượng, tự Khổng MinhGia Cát Lượng
Ảnh: Gia Cát Lượng, tự Khổng MinhGia Cát Lượng

Từ khi rời lều tranh ở Long Trung đi theo Lưu Bị cũng ra sức lập công những mong được dây máu ăn phần nhưng đến khi Lưu Bị xưng vương thì chỉ được giữ chức Quân sư trung lang tướng, kém xa chức Tiền tướng quân của Quan Vân Trường. Tiếng là thầy vua nhưng chức quan của Gia Cát Lượng chỉ là chém gió, trong tay không có một tấc đất, không một tên quân, muốn ăn tiêu gì cũng phải trình xin Lưu Bị phê duyệt nên trong lòng không vui, liền gom hết của cải trong nhà được mấy nghìn cây vàng đút lót cho Lưu Bị, xin được cấp đất Kinh Châu của Quan Vân Trường.
Lưu Bị, tuy là anh kết nghĩa của Quan Vân Trường, nhưng hám lợi quên nghĩa, liền sai Quan Vân Trường cất quân đánh Tương Dương, Phàn Thành hòng mượn tay Tào Tháo trừ khử Vân Trường để lấy đất Kinh Tương cấp cho Gia Cát Lượng. Quan Vân Trường được lệnh của anh hai, tưởng thật, liền điểm binh mã Kinh Châu ruổi thẳng đường Tương Dương, chỉ để một ít quân ở lại giữ thành. Để đề phòng Đông Ngô đánh úp Kinh Châu, Vân Trường sai quân đắp nhiều ụ đốt lửa ở Kinh Châu và dặn khi nào bị Đông Ngô tấn công thì phải đốt lửa cho khói bốc lên làm hiệu để Vân Trường đưa quân về cứu.

Quan Vân Trường vừa đi khỏi, bọn lính canh ở nhà bắt được mấy con chó hoang, liền lấy rơm đốt lửa để thui thịt chó làm khói bốc mù mịt. Vân Trường thấy khói bốc lên, lập tức dẫn quân mã quay trở lại cứu Kinh Châu. Về đến nơi mới biết là bọn lính canh đốt rơm thui chó, Vân Trường giận lắm, ra lệnh cấm ăn thịt chó trong toàn quân, ai trái lệnh sẽ bị chém đầu. Bọn lính sợ Vân Trường nhưng vì món khoái khẩu không bỏ được nên vẫn lén lút bắt trộm chó làm thịt ăn, lại nói thác ra là thịt cầy để Vân Trường khỏi bắt tội. (Bởi thế nên các quán thịt chó thường treo biển bán thịt cầy như vẫn thấy ngày nay). Quan Vân Trường không biết thịt cầy là thứ thịt gì, yên chí là bọn lính đã biết sợ nên lại tiếp tục dẫn quân đi.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Vân Trường đã hạ được thành Tương Dương, khơi nước sông Hán Thuỷ nhấn chìm bảy đạo quân Tào, bắt sống Vu Cấm, chém đầu Bàng Đức, uy danh lừng lẫy khắp vùng Hoa Hạ. Tào Tháo cả sợ liền sai Từ Hoảng làm đại tướng, Lã Kiền làm phó tướng, dẫn năm vạn tinh binh ra cự nhau với Vân Trường, một mặt sai người mang thư sang Đông Ngô xúi Tôn Quyền úp sọt Kinh Châu.

Tôn Quyền ở Đông Ngô dò biết được Kinh Châu không có quân canh giữ liền sai Lã Mông đem quân đánh thành Kinh Châu. Bọn lính canh, theo đúng lời dặn, đốt lửa làm hiệu để kêu Vân Trường về cứu. Quan Vân Trường đang vây Phàn Thành, thấy quân vào báo có khói bốc lên ở mạn Kinh Châu, bụng nghĩ bọn lính canh lại đốt rơm thui thịt chó nên hạ lệnh tiếp tục công thành, không cho quân về cứu Kinh Châu. Bởi thế, chín quận Kinh Tương rơi cả vào tay Đông Ngô. Vân Trường đang từ người có nhiều đất nhất trong đám đàn em của Lưu Bị lại thành ra không một tấc đất cắm dùi.

Lại nói Tôn Quyền, tuy chiếm được Kinh Châu nhưng vẫn chưa hết cay việc năm xưa bị Vân Trường ví với chó, liền hạ lệnh cho Lã Mông tiếp tục dẫn quân đánh tập hậu Quan Vân Trường. Trước mặt có quân Tào, sau lưng có quân Ngô, hai mặt đánh ập lại, Vân Trường không chống đỡ được đành bỏ mình vì nước mà không biết là mình mất mạng do Lưu Bị ăn tiền hối lộ của Gia Cát Lượng.

Lưu Bị ở Thành Đô nghe tin Quan Vân Trường vong mạng, định bụng sẽ lấy đất Kinh Châu cấp cho Gia Cát Lượng. Xảy có quân thám mã về báo Kinh Châu đã bị Đông Ngô chiếm mất, Lưu Bị nổi giận liền cất bảy mươi lăm vạn đại quân sang đánh Đông Ngô để đòi lại đất Kinh Châu. Thương cho Lưu Bị thủa nhỏ nhà nghèo, suốt ngày phải đi bán chiếu, khâu giày kiếm sống, không được học hành binh pháp đến nơi đến chốn nên bị đàn em của Tôn Quyền là Lục Tốn dụng hoả công thiêu rụi hơn bốn chục doanh trại, rốt cuộc thua trận bỏ mình ở thành Bạch Đế, truyền ngôi lại cho con là Lưu Thiện (tức A Đẩu). Trước lúc lâm chung, Lưu Bị dặn A Đẩu phải cất nhắc Gia Cát Lượng để đền lại chín quận Kinh Tương đã hứa cấp cho Gia Cát Lượng nhưng không cấp được.

Lưu Thiện lên nối ngôi, phong Gia Cát Lượng làm Thừa tướng và tôn làm thượng phụ, rồi suốt ngày đam mê tửu sắc, bỏ mặc chính sự trong nước cho Gia Cát Lượng tuỳ nghi xử lý. Từ đó, Gia Cát Lượng chính thức ở dưới một người trên vạn người, thâu tóm quyền bính nước Thục trong tay, cất quân phạt Nguỵ phục Hán, mở ra một chương mới của lịch sử thời Tam quốc với nhiều chiến công hiển hách được lưu truyền đến ngày nay.

Nguồn: solitaire 

Luận Anh Hùng

Your email address will not be published. Required fields are marked *