Home » All Layouts » TÔN QUYỀN – NGƯỜI THỪA KẾ XỨNG ĐÁNG

Nếu phải dùng một cụm từ nói về tài năng của dòng họ Tôn gia ở Giang Đông thì chính là cụm từ “anh hùng xuất thiếu niên”.

Tôn Quyền Trong Chiến Trận Xích Bích
Tôn Quyền Trong Chiến Trận Xích Bích
Ông trời ngược đãi với họ Tôn khi để nhiều trụ cột trong dòng tộc ra đi sớm nhưng cũng ban cho họ phẩm chất đặc biệt để thế hệ kế cận dù nhỏ tuổi vẫn có thể kế nghiệp di sản của lớp trước để lại.
Tôn Quyền là kẻ kế thừa xứng đáng truyền thống ấy. Khi mới lên ngôi, ông mới có 18 tuổi. Lúc đó, Tôn Sách vì đang bị thương do các gia thần của Hứa Cống ám sát, và lại nhân chuyện giết đạo sĩ Vu Cát mà nổi bệnh chết đột ngột, để lại ngôi vị cho em mình. Và cũng vì thế mà ông bị một lương độc giả của Tam Quốc Diễn Nghĩa đánh giá thấp chỉ vì cái mác “con ông cháu cha” của mình.

Nhưng ngẫm lại, trong lịch sử được bao nhiêu quân vương trẻ tuổi vượt qua được áp lực như Tôn Quyền ?
18 tuổi lên nắm quyền cả một khu vực rộng lớn và làm cho nó trở nên phồn thịnh.
27 tuổi vượt qua đại chiến Xích Bích, tạo thế chia ba thiên hạ.

35 tuổi, kiên cường chống lại cuộc trả thù điên cuồng của Lưu Bị và toàn bộ lực lượng quân Thục.
Một cõi Giang Đông vượt qua những cơn biến cố ấy dưới sự điều động của vị quân vương trẻ tuổi. Tôn Quyền có thể là một người không có nhiều nổi bật, nhưng những phẩm chất của một quân vương thì không thiếu mặt nào.
Phẩm chất quan trọng đầu tiên của bậc quân vương đó là biết nhìn và biết dùng người. Nhiều người nghĩ Tôn Quyền là kẻ ăn may khi thừa hưởng nhiều tướng tài, giang sơn mà cha anh để lại, nhưng chính cái tài quản lí của ông mới giúp cơ nghiệp đó đứng vững. Và bản thân ông, với tài nhìn người cũng mình cũng phát hiện ra nhiều danh tướng kiệt xuất cho Đông Ngô.

Lữ Mông vốn dĩ chỉ là một lính quèn, ấy vậy mà chỉ một lần trông thấy Lữ Mông chỉ huy một nhóm lính Tôn Quyền lập tức đề bạt Lữ Mông. Về sau, Lữ Mông trở thành đại tướng anh dũng thiện chiến, vang danh thiên hạ với chiến dịch tập kích “bạch y độ giang” đánh bại Quan Vũ, đoạt lại Kinh Châu về cho Đông Ngô.
Lục Tốn của Ngô ban đầu cũng chỉ là một thư sinh, không có công tích gì. Sau khi đại quân Thục – Ngô khai chiến, được Lữ Mông tiến cử, sau khi tiếp xúc, trao đổi kế sách, Tôn Quyền lập tức giao đại quyền vào tay Lục Tốn và vị chỉ huy vô danh ấy đã đánh tan được cuộc hành quân trả thù của nước Thục một cách bình thản.
Nhìn người đã khó, dùng người càng khó, dùng được nhiều người cùng một chỗ lại càng khó hơn… Tôn Quyền lên ngôi, củng cố lại Giang Đông, tin dùng tướng tài Chu Du, nghe lời Lỗ Túc, lại biết dung hòa với bọn quan văn Trương Chiêu… làm cho Giang Đông ngày càng thịnh vượng. Có thể nói rằng, Tôn Quyền có công rất lớn cho sự thịnh vượng và giàu có ở xứ Giang Nam Trung Hoa từ đó về sau.

Một phẩm chất quan trọng khác của bậc quân vương mà Tôn Quyền làm rất tốt đó là biết lắng nghe. Tướng dưới trướng nếu được trọng dụng sẽ mặc sức thi tài, nếu được chủ công chịu nghe điều phải trái tất sẽ bán mạng mà phụng sự. Trong những thời khắc quan trọng, Tôn Quyền luôn có nhận định đúng và lắng nghe đúng những lời khuyên từ cận thần của mình, nhờ vậy mà Đông Ngô mới đứng vững sau nhiều đợt giông bão.
Đánh giá về Tôn Quyền, tuyệt nhiên không thiếu những lời khen gợi. Sử gia Trần Thọ – tác giả “Tam Quốc Chí” đánh giá về ông – “Mưu lược, tài năng như Câu Tiễn, là người kiệt xuất”.

Trong “Tam Quốc Chí – Thục thư” và “Ngô lịch” đều chép – “(Tào Tháo) nhìn quân đội của Quyền, thầm than mà rút lui”. Đó chính là chiến dịch Nhu Tu Khẩu mà Tôn Quyền buộc Tào Tháo lui quân “không kèn không trống”. Gia Cát Lượng cũng đề cao ông trong “Long Trung đối sách” – “Tôn Quyền chiếm cứ Giang Đông đã qua 3 đời. Dân giàu nước mạnh, hiền tài vô số. Tất cả để thấy rằng: Đông Ngô dưới trướng của Tôn Quyền rất hùng mạnh, xứng đáng là một chân đối xứng trong vạc 3 chân của thời Tam Quốc.

Đáng tiếc, sau khi Tôn Quyền mất, Đông Ngô rơi vào thời kỳ đen tối bởi những cuộc thanh trừng triều đình đẫm máu, kết cục khiến nước này không thoát khỏi họa diệt vong.
Nhìn về Tôn Quyền là phải nhìn một cách khách quan và đa chiều. Tôn Quyền có thể là kẻ may mắn ở vạch xuất phát trong một cuộc đua, nhưng ông là kẻ biết tận dụng và phát huy tốt nhất những lợi thế sẵn có của mình.

1 Luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *